How To Download : Click Here

Truyện Ma Truyện ma kinh dị || Hình nhân Phần 2 || Mamnonit

Thảo luận trong 'Truyện Voz' bắt đầu bởi tanloc, Dec 15, 2018.

  • Google checker:

Chia Sẻ Cho Bạn Bè

  1. tanloc

    tanloc Quản Trị Viên Ban Quản Trị Quản Trị Viên

    Truyện tâm linh

    Bác tài cười lớn: "Nhãi con, xe của ta chạy bao năm nay, chưa bao giờ hỏng giữa đường. Đến bến xe rồi, mấy đứa bay còn định ngủ đến bao giờ nữa hả?".

    Đạt đang nằm, bỗng tỉnh dậy nâng cái gọng kính xem đồng hồ: "Nhanh thế, đã bốn giờ chiều rồi. Dậy thôi bọn bay!".

    Dứt lời, Đạt lấy ba lô rồi kéo Bình đứng dậy. Những người còn lại thấy vậy cũng uể oải nhấc cơ thể mình ra khỏi xe. Sau khi cảm ơn bác tài, năm người dò dẫm ra đường lớn để tìm nhà trọ. Trời đã về chiều, nắng cũng đỡ oi bức nhưng hơi nóng vẫn còn tràn ngập. Đi được một đoạn, họ đã mệt nhoài. Bình ra hiệu ngồi nghỉ rồi hãy đi tiếp.

    Uống xong chút nước, Hương vừa nói vừa thở: "Mệt quá, sức tao chịu không nổi rồi. Nhà trọ nào cũng hét giá lên trời, thật không thể thuê nổi".

    Mai chau mày, lấy khăn lau mồ hôi: "Gần khu du lịch, có chỗ nào mà không đắt cho được. Chịu khó đi thêm một đoạn nữa. Cùng lắm là thuê liều một căn, giảm chút chi tiêu đi là được".

    Thấy Mai nói vậy, nghĩ cũng hợp lý nên những người còn lại cũng không bàn tán gì thêm.

    Khi nắng đã dịu đi, cả năm người lại lê bước trên con đường nóng đến bỏng rát. Hỏi qua rất nhiều nhà nhưng họ vẫn chưa tìm được chỗ ưng ý. Nhà giá cả hợp lý thì quá chật hẹp, tiện nghi không đầy đủ. Còn nhà nào thoải mái, đẹp đẽ thì giá lại quá cao. Rời đi trong mệt mỏi và vô vọng, họ cứ bước từng bước rệu rã. Chỉ đến khi, mặt trời đã khuất núi, không gian đã nhá nhem tối, cả nhóm mới nhận ra rằng mình vẫn lang thang mà chưa tìm được chỗ dừng chân.

    Dưới ánh đèn đường vàng rực, năm chiếc bóng xiêu vẹo kéo dài lê thê dưới lòng đường.

    "Nói thật nhé, tao chịu hết nổi rồi. Tìm đại một nhà nào đó đi, chúng mày tính cả lũ qua đêm ngoài đường hả? Không biết là đi dã ngoại hay bị đày đi khổ sai nữa?".

    Đạt ngồi phịch xuống dưới cột đèn đường, nói với giọng bực tức. Bốn người còn lại hiểu được tâm trạng của cậu, cũng không nói gì, duy chỉ có Hương thấy vậy liền an ủi:

    "Tất cả cũng rất mệt rồi, chịu khó tìm một lúc nữa, tìm được căn nhà tốt thì mai nghỉ ngơi bù. Phía trước tao thấy khá rộng rãi, thử qua đó tìm xem", Hương vừa nói, vừa chỉ tay về con hẻm trước mặt.

    Đạt không nói gì, ngay lập tức đứng dậy đi thẳng về phía Hương chỉ. Mai cùng Bình thấy vậy cũng lếch thếch xách ba lô theo sau. Hương nhấc túi lên, toan bước đi nhưng thấy Bảo vẫn ngồi, cô liền hỏi: "Vẫn chưa hết mệt à?".

    Bảo vẫn ngồi đó, đưa mắt về phía con hẻm, miệng lẩm bẩm: "Không phải. Là tao có cảm giác bọn mình không nên vào đó".

    Hương thấy vậy liền bật cười: "Mày nhát quá rồi đấy, chỉ nghĩ linh tinh. Mình có năm người, sợ gì. Nhanh chân lên, nếu không con Mai lại bảo bọn mình nhát như thỏ đế".

    "Chi Mai tính nó trước nay đều vậy. Mày chấp nó làm gì!".

    "Ừ thì tao nói vậy thôi. Tính nó, đâu còn lạ gì nữa", nói rồi Hương kéo Bảo đứng dậy và nhanh chân theo kịp ba người đi trước. Chút gió chợt lùa vào con hẻm, tạo ra tiếng rít buốt tai.

    Năm người cứ rảo bước. Bốn người đi trước, Bảo dò dẫm theo sau. Càng đi sâu càng lạnh, dân cư cũng thưa thớt hơn rất nhiều. Hai bên đường nếu không có nhà dân thì chủ yếu là vài mảnh đất bỏ hoang, cây cối mọc um tùm. Những mảnh đất trống được cây bao phủ, nhìn trông không khác gì một khu rừng thu nhỏ.

    Đi ngang qua một bụi cây, tim Bảo chợt đánh thịch một nhịp. Cậu dừng lại, tò mò đưa mắt nhìn vào bụi cây đó thì thấy hai đốm sáng trắng lập lờ, tựa ánh sáng của đèn huỳnh quang. Cảm giác ớn lạnh ngay lập tức bao vây toàn thân, Bảo thấy người mình mềm nhũn không còn chút sức lực, cậu ngồi phịch xuống, giọng run rẩy phát ra tiếng gọi đứt quãng: "Bọn mày ơi... bọn mày... quay lại đây... quay lại...".

    Nghe thấy giọng hốt hoảng rồi đuối dần của Bảo, bốn người quay lại rồi lập tức chạy về phía cậu. Bình vừa chạy đến nơi, ngay lập tức nâng Bảo đứng dậy. Mai thấy vậy liền đứng sát vào Bình, nắm chặt cánh tay anh rồi hỏi: "Có chuyện gì mà mày la ầm ĩ thế hả?".

    Bảo run run đưa cánh tay chỉ về phía trước, miệng lắp bắp: "Tao thấy hai đốm sáng lập lờ, giống ma!".

    Đạt cùng Hương vừa nghe thấy liền nheo mắt nhìn theo hướng tay của Bảo, ngay lập tức hai người đứng sát vào nhau, nhắm tịt mắt, nói không rành mạch: "Đúng đấy... có đốm sáng, lập lờ như ma chơi".

    Bình thấy vậy liền nhắc Mai giữ chặt Bảo để anh tiến sâu vào bên trong bụi cây kiểm tra. Bình đi khỏi, bốn người còn lại chỉ biết đứng run rẩy theo dõi tình hình.

    Một lúc sau, Bình trở lại rồi phì cười: "Bọn mày đúng là lũ chết nhát. Đấy là hai cột đèn đường chứ ma mãnh gì. Bên kia có một con đường nhỏ. Biết tao tìm được gì không?".

    "Có gì thì nói luôn đi. Bày đặt hỏi lắm chuyện", Đạt tỏ ra bực dọc.

    "Cứ đi sang đó thì biết!", Bình khoát tay. Anh tiến tới chỗ Bảo có ý muốn dìu cậu sang bên kia đường. Mai thấy vậy liền ngăn lại, nói rằng Bình nên đi trước dẫn đường, Bảo cứ để cô dìu đi. Bình gật đầu đồng ý rồi tiến lên phía trước. Cả năm người dò dẫm băng qua bụi cây lớn trong bóng tối.

    Bên kia bụi cây dường như là cả một thế giới khác. Cây cối mọc um tùm, chỉ có vẻn vẹn một con đường nhỏ ngoằn ngoèo chạy sâu hun hút. Hai bên đường có hai cột đèn phát ra ánh sáng trắng mờ nhạt, chỉ đủ chiếu rọi những vật ở cự li gần.

    Phía sau cột đèn chừng ba mét là một tòa nhà lớn, có thể gọi là một ngôi biệt thự cổ với thiết kế mang phong cách Tây Âu. Xung quanh tòa nhà được bao bọc bởi hệ thống tường gạch, bên trên có cắm những song sắt nhọn hoắt. Năm người tiến đến gần, trợn tròn mắt ngước nhìn. Tòa nhà to đồ sộ không một bóng đèn , đen xì lọt thỏm giữa trời đất.

    "Chúng mày nhìn xem, có biển treo trước cổng", Bình tiến đến trước rồi ra hiệu cho bốn người còn lại đi theo anh. Cánh cổng đồ sộ được gắn vào hai cột bê tông lớn. Hai bên chân cột là hai tảng đá to lớn, xù xì góc cạnh. Chúng được đặt ngẫu nhiên ở đó dường như chẳng liên quan tới thiết kế của cánh cổng.

    Một tảng đá có vẻ đã bị người đẩy ra, nằm lặng lẽ dưới hàng rào bằng tường gạch. Tấm biển bằng bìa cát tông bị cắt nham nhở, được treo lên trên cánh cổng bằng sợ dây thừng, trên đó viết nguệch ngoạc hai từ "Cho thuê".

    "Ấy, nhà cho thuê chúng mày ơi", Mai lớn tiếng tỏ ý vui mừng, cô buông cả tay Bảo ra để chạy đến bên cánh cổng khiến cậu liêu xiêu. Bình thấy vậy liền chạy ra đỡ, rồi ngay lập tức anh nhận được ánh mắt lườm nguýt của Mai.

    "Nhưng sao không thấy số điện thoại với địa chỉ liên lạc. Làm sao mà hỏi thuê bây giờ?", Hương vừa nói, vừa lật qua lật lại tấm biển.

    "Ừ, cũng lạ. Thường thì người ta sẽ để lại số điện thoại chứ nhỉ?... Ối ối!".

    Đạt vừa nói vừa dựa lưng vào cánh cổng, tức thì cánh cổng mở toang ra như chưa từng được đóng lại. Đạt mất thăng bằng ngã nhoài trên nền đất. Cậu bực tức đưa tay nâng gọng kính rồi đứng dậy, miệng buông một tiếng chửi thề.

    Cánh cổng được mở từ từ, phát ra tiếng "ken két" ghê rợn như thể bị đóng đã lâu ngày. Mai dò dẫm tiến vào bên trong rồi nói vọng ra: "Trong này rộng lắm bọn bay. Có thể nghỉ lại qua đêm nay. Hình như không có người, ngày mai chúng ta sẽ đi hỏi chủ nhà sau nhé?".

    "Như vậy có ổn không? Vào đó qua đêm mà không được phép của chủ nhà, cẩn thận bị chửi đó má", Hương nói, vừa đưa ánh mắt quét xung quanh.

    Trong khi mọi người đang bị hấp dẫn và thỏa mãn trí tò mò bởi vẻ đồ sộ cũng như lạ mắt của tòa nhà, thì điều khiến Bảo chú ý nhất lại là cửa sổ, nơi có chiếc rèm cửa bị gió cuốn bay phần phật.

    Tức thì, một tia chớp sáng rực vẽ nguệch ngoạc từng đường nét lên trên bầu trời đen xì, kéo theo sau là một tiếng sấm rền vang, làm cả nhóm giật mình. Trong khoảnh khắc đó, đằng sau chiếc rèm cửa lấp ló lộ ra khuôn mặt rách nát quỷ dị của một nữ nhân. Chứng kiến cảnh tượng hãi hùng, Bảo không kìm được sự sợ hãi, hơi thở lập tức dồn dập, toan định hét lên nhưng đành hãm lại, vì không muốn cả nhóm phải hoang mang.

    "Sắp mưa hay sao ấy. Nhanh chóng vào bên trong, kẻo chút nữa mưa xuống là ướt hết", Mai vừa nhìn trời, vừa thúc giục.

    Bình quay sang Bảo, thấy cậu vẫn thở gấp nên hỏi: "Mày sao vậy Bảo?".

    Bảo vẫn đưa mắt nhìn về phía cửa sổ rồi nói: "Tao không muốn ở đây qua đêm đâu. Bọn mày nhìn xem, căn nhà đã quá cũ kĩ, bí ẩn không một bóng đèn. Xung quanh đây cũng không có căn nhà nào cả. Bọn mày không thấy sự xuất hiện của nó ở đây là rất kì lạ sao?".

    Sẵn cơn hậm hực với Bảo vẫn chưa dứt, Mai tức điên người, quát lớn: "Kì lạ cái khỉ gì. Mày không muốn ở thì đi chỗ khác. Đi cả ngày mày không biết mệt à? Còn sắp mưa nữa. Tìm được chỗ mà ngủ qua đêm còn sợ sệt. Loại mày ốm yếu nhát như thỏ đế, sao không ở nhà luôn đi!".

    "Mai, mày bình tĩnh đã. Sao hôm nay mày hay chửi bới thằng Bảo thế", Đạt chau mày lên tiếng.

    Bình quay sang Bảo, ôn tồn nói: "Thôi mày chiều nó lần này đi. Mọi người đều mệt rồi. Nghỉ tạm ở đây, mai đi tìm chủ căn nhà này rồi tính tiếp. Đừng sợ, có tao ở đây".

    Bảo nghe thấy Bình nói vậy, sắc mặt trở nên rạng rỡ hơn hẳn, cậu mỉm cười rồi gật đầu nhưng thực ra vẫn nơm nớp lo sợ không yên. Mai nghe thấy Bình nói vậy, chỉ liếc mắt khinh khỉnh rồi tiếp bước.

    Vậy là cả năm người cùng tiến vào căn biệt thự tối tăm. Cánh cửa cổng chợt chuyển động như thể có người đưa đẩy. Tấm biển treo trên cổng đã rơi xuống đất từ lúc nào không ai hay.

    Biển hạ xuống, vậy là đã có khách thuê nhà.

    "Tối quá, đứa nào tìm công tắc đèn đi!".

    Căn nhà tối như mực khiến bọn họ phải dò dẫm từng bước, tránh những va đập không cần thiết.

    "Công tắc đèn ở đâu vậy tụi bay. Sờ hoài không thấy... Ơ cái gì...".

    "Con quỷ, bỏ tay ra đi má. Tìm công tắc sao chọc hoài tao?", Hương kêu ầm ĩ sau khi cảm giác thấy ngón tay của Mai cứ ngọ nguậy trước ngực mình.

    "Ai cố ý đâu. Con gái với nhau mày lo gì, để tao tìm tiếp".

    Dứt lời Mai đưa tay liên tục trêu ghẹo Hương, làm náo loạn cả căn nhà. Bình thấy vậy bật cười, nhưng vẫn cố tỏ ra nghiêm túc:

    "Bọn bay yên tĩnh chút được không?... A đây rồi!", sau một tiếng "tách" đơn điệu, cả căn phòng sáng trưng, mọi vật xung quanh hiện ra rõ ràng.

    "Ây da, rộng rãi quá bọn mày ơi. Đúng là may mắn quá mà".

    Chi Mai xuýt xoa, rồi cô nhìn về phía Bình. Lúc này, tay anh vẫn ôm lấy người Bảo. Ngay lập tức Mai nói:

    "Bảo, mày vẫn chưa hết mệt hả? Lấy cái ghế kia mà ngồi nghỉ. Bộ mày bắt thằng Bình dìu mày đến sáng mai luôn hả?".

    Nghe thấy Mai nói vậy, Bảo lúng túng gỡ cánh tay Bình ra. Mai chỉ nhếch mép rồi quay mặt đi nơi khác.

    Căn phòng đầy đủ tiện nghi, đồ đạc mang kiểu dáng của Châu Âu và được bày biện theo phong cách cổ điển. Trên trần nhà có treo một chùm đèn với thiết kế cầu kỳ. Đặc biệt, giữa phòng khách là một chiếc ghế đẩu bằng gỗ đã đổ xuống nền đất, mạng nhện bao xung quanh, không hề liên quan đến nội thất bên trong, bỗng chốc khiến ai cũng phải chú ý.

    Bảo tiến đến giữa nhà, cúi xuống gỡ từng sợi tơ nhện ra, cho đến khi tay cậu chạm vào bề mặt sần sùi của chiếc ghế, đầu Bảo chợt đau buốt, tim thắt lại, cậu ôm đầu lùi ra xa.

    "Sao vậy?!"

    Đạt cùng Hương giật bắn người khi thấy biểu hiện của Bảo. Bình từ xa vội vàng chạy lại gần, dìu Bảo ngồi lên chiếc ghế bành trong phòng. Mai thấy vậy hừ một tiếng rồi cũng ngồi xuống. Thấy Bình ngồi sát mình, Bảo xua tay: "Không có gì, tao thấy hơi đau đầu thôi!".

    Nghe Bảo nói vậy, Bình liền ngồi dịch ra một chút, đưa mắt khắp căn phòng rồi nói:

    "Tao thấy phòng rất sạch sẽ, vậy là có người thường xuyên dọn dẹp. Chỉ lạ là, cái ghế này khá cũ kĩ, mạng nhện giăng xung quanh, không hiểu tại sao nó lại nằm ở đây. Nếu có dọn dẹp, sao chủ nhà không bỏ nó đi?".

    Chi Mai lên tiếng: "Có gì đâu. Chỉ là chiếc ghế thôi mà. Xem tao đây này!", vừa nói cô vừa tiến đến bên chiếc ghế đẩu. Mai ngồi xuống, bàn tay run run chạm vào nó, ngay lập tức người cô rung lên bần bật, mắt trợn ngược lên trên, miệng há hốc.

    Cả bốn người thấy vậy đều chạy lại phía cô. Đạt luôn miệng gọi: "Mai, Chi Mai...".

    Đạt vừa dứt lời, thì cơ thể Mai bỗng ngừng run rẩy, thần thái trên khuôn mặt cũng trở lại bình thường, cô mở miệng cười khoái trí: "Gọi tao có việc gì không Đạt?".

    Đạt thấy vậy liền đẩy Mai ra: "Mai, mày dám lừa mọi người!".

    Hương sau khi thấy biểu hiện của lo lắng của Đạt, lập tức chau mày, cũng thêm lời: "Chơi ác quá đấy má. Làm cả bọn hết hồn!".

    "Bọn mày thấy chưa, tao chạm vào mà có làm sao đâu. Chỉ có thằng Bảo yếu bóng vía, nên mới sợ sệt thế thôi. Giác quan thứ sáu cái quái gì chứ!".

    Bảo nghe thấy, vẻ mặt bỗng tiu nghỉu. Bình cũng trách Mai làm mọi người lo lắng rồi anh nói sẽ đi kiểm tra tất cả các phòng, xem có thể qua đêm được không.

    Sau khi toàn bộ tầng một được chiếu sáng, Bình ra ngoài phòng khách rồi nói: "Mọi thứ vẫn ổn, có nước nóng, có điện, có gas. Mấy tầng trên tao vẫn chưa kiểm tra được. Muộn rồi, chắc cũng không cần thiết".

    "Ừ. Tầng một có hai phòng ngủ. Tao với Hương một phòng, ba đứa chúng mày phòng còn lại. Đã gần nửa đêm rồi, nhanh chóng ăn chút gì đó rồi tắm rửa, còn đi ngủ. Mai trời sáng sẽ lên mấy tầng trên dọn dẹp. Nhân tiện tìm chủ nhà liên lạc luôn. Chúng mày đồng ý không?", Mai lên tiếng.

    "Cũng được. Cứ như vậy đi", cả bốn người đều đồng thanh.

    Hương và Mai đi chuẩn bị đồ ăn nhanh cho mọi người, còn Đạt, Bảo và Bình sắp xếp lại đồ dùng cá nhân. Cả căn nhà bỗng chốc ồn ã hơn vẻ ban đầu bởi tiếng cười nói vui vẻ. Chỉ trong chốc lát, mọi người đã ăn xong.

    Bảo không ăn được nhiều lắm, chỉ uống nước lọc. Bình thấy vậy liền hỏi: "Mày đã yếu, sao không ăn thêm chút nữa?".

    Mặt Bảo thoáng ửng đỏ: "Tao no rồi".

    Mai thấy vậy nói chen vào: "Nửa đêm mà đói thì dậy mà nấu mỳ ăn. Trong túi còn mấy hộp đấy".

    Bảo trả lời rằng biết rồi, sau đó cậu đi sắp xếp đống đồ dùng cá nhân của mình. Mai nói rằng muốn đi tắm nên hí hửng lục lọi quần áo trong chiếc ba lô. Hương thấy vậy cũng nhắc cô phải tắm thật nhanh, tránh việc để mọi người đợi lâu. Đã mệt mỏi cả ngày, cả nhóm ai cũng muốn hòa mình vào dòng nước để rửa trôi bụi bặm sau một chặng đường dài.

    "Ủa khóa cửa phòng tắm không dùng được. Hỏng rồi bọn bay", từ cửa nhà tắm, Mai nói vọng ra.

    "Dùng tạm đi, không ai nhìn trộm mày đâu mà lo. Xấu xì bày đặt ngại ngùng. Thấy gớm!", Đạt vừa nói vừa cười ha hả, khiến cả lũ cũng hùa theo.

    "Mày chết với tao thằng Đạt cận", Mai hậm hực rồi bước vào phòng tắm. Cô vẫn quen tay đóng lại cánh cửa, nhưng chỉ trong một giây, cửa đã bung ra, để lộ một khe hở nhỏ. Thấy vậy, Mai chỉ chẹp miệng, lắc đầu thở dài một tiếng.

    Vẫn tính cách tiểu thư, vừa tắm Mai vừa hát. Mặc dù đang là đầu hạ, hơi nóng ngột ngạt vẫn chưa dứt nhưng vì thói quen, cô vẫn tắm bằng nước nóng. Chỉ trong giây lát, phòng tắm đã ngập ngụa làn khói trắng mờ ảo. Tấm gương to bằng nửa thân người bỗng chốc bị hơi nước bao phủ.

    Mai nhắm mắt lấy tay vò từng lọn tóc trên đầu, vừa lẩm bẩm ca từ của bài hát nào đó, vừa tận hưởng từng làn nước tuôn xuống cơ thể nhỏ nhắn của mình.

    "Chi Mai, nhanh lên con quỷ. Mọi người đang chờ mày đó. Bày đặt hát hò", Hương đứng bên ngoài gào thét.

    "King kong...", một hồi chuông ngân dài ngoài phòng khách khiến mọi người giật bắn. Lúc này họ mới để ý ngay trên tường cao có treo một chiếc đồng hồ quả lắc với thiết kế cổ xưa. Đồng hồ đã điểm mười hai giờ đêm.

    Hương thấy vậy càng giục dồn dập hơn: "Xong chưa mày, mười hai giờ đêm rồi đó. Mày không ra tao nhảy vào luôn cho xem!".

    "Chờ chút đi, sắp xong rồi".

    Chi Mai vừa nói vừa nhanh chóng lấy tay cào trên da đầu, miệng cũng ngừng hát hò, nhịp tay mỗi lúc một nhanh hơn. Phòng tắm vẫn tràn ngập hơi nước. Bỗng trên đỉnh đầu có vật gì đó đang chuyển động, cô có cảm giác tựa như những lúc đi gội đầu ngoài tiệm. Mai làu bàu: "Con điên, đã bảo đợi tao ở ngoài, vào đây làm gì. Gớm quá. Bỏ tay ra đi".

    Nhưng vẫn như cũ, cảm giác còn nguyên, vật trên đầu vẫn liên tục giật từng lọn tóc của cô. Mai bật tiếng quát lớn: "Hương, mày đi ra đi. Đùa quá đáng rồi đấy!".

    Tiếng quát của Mai phát ra và cũng nhanh chóng bị khoảng không nuốt chửng, không gian vẫn im bặt, chỉ có tiếng nước chảy róc rách từ vòi sen dội xuống. Chi Mai thở hổn hển, miệng lắp bắp: "Hương, có phải mày không Hương?".

    Nhưng không một tiếng đáp lại.

    Chi Mai run rẩy đưa tay lên đỉnh đầu, cô cảm nhận rõ rệt có một thứ mềm nhũn đang chuyển động và cuốn lấy từng lọn tóc của mình. Mai sợ hãi hét lên một tiếng thất thanh, thì cảm thấy trên đầu không còn động tĩnh gì nữa. Đứng chôn chân trong phòng tắm thở dốc, hơi nước mù mịt khiến Mai không thể quan sát được xung quanh.

    Mai hốt hoảng giật vội chiếc khăn rồi quấn quanh người, một tay vội vã lau lau phần hơi nước đang bám trên mặt gương. Chỉ cho đến khi mặt gương đã sáng bóng, hơi nước trong phòng tắm đã tan hết, Mai nhìn vào trong gương thì giật thót, cứng khẩu, miệng há hốc, quả tim trong lồng ngực của cô chỉ muốn chui tọt lên cổ họng.

    Trong gương, đứng sau lưng Mai là một nữ nhân với khuôn mặt tái nhợt, da dẻ mục rữa, đầu trọc lốc chỉ còn lún phún vài cọng tóc, đang há hốc chiếc miệng đèn ngòm rộng toác, hai hốc mắt sâu hun hút không ngừng tuôn ra từng giọt máu đen. Một bàn tay của nữ nhân đó đang túm chặt từng lọn tóc của Mai.

    Dù sợ hãi nhưng cô vẫn nhìn rõ ba vết sẹo dài trên tay nữ nhân không ngừng rỉ rích máu đen. Mai nhắm mắt hét lớn lên: "A!. Cứu tao. Bọn mày ơi cứu tao... cứu!".

    Đang nói chuyện rôm rả ngoài phòng khách, bốn người bỗng im bặt khi nghe thấy tiếng kêu thét của Mai vọng ra từ nhà tắm. Ngay lập tức họ chạy vào, nhưng chỉ còn nghe thấy tiếng khóc thút thít. Bình, Bảo và Đạt lưỡng lự đứng ngoài hỏi: "Có chuyện gì thế Mai?!".

    Còn Hương, cô đẩy mạnh cửa xông vào phòng tắm, bất ngờ thấy Mai đang ngồi dưới sàn với vẻ thống khổ. Hương thấy vậy liền choàng cho bạn một chiếc áo mỏng rồi dìu ra ngoài. Ba người con trai lẽo đẽo theo sau. Bảo đi cuối cùng. Trước lúc quay ra, cậu tò mò nhìn lại bên trong phòng tắm, nhưng cũng không thấy gì đặc biệt.

    Trong phòng khách, mọi người im lặng ngồi chờ Mai hoàn hồn và bình tĩnh lại. Đến khi cơn nấc không còn, Mai mới kể lại đầu đuôi câu chuyện cho tất cả mọi người. Cả bọn ngơ ngác rồi nói lúc xông vào thì không thấy gì lạ, cũng không có ma nữ nào cả, hỏi rằng có phải cô đã quá mệt nên tưởng tượng ra không.

    Nhưng Chi Mai cam đoan cảm giác đó là thật. Mọi người đều không tin, cho rằng đó chỉ là ảo giác.

    Nhưng thực chất lúc này, trong bản thân mỗi người đã bắt đầu nhen nhóm sự hoang mang, lo lắng và bồn chồn không yên. Chỉ có Bảo, sau khi nghe toàn bộ câu chuyện, cậu vẫn im lặng không nói một lời. Một người cá tính mạnh như Chi Mai, vốn không tin vào ma quỷ, lại càng không thể bịa chuyện để dọa mọi người.

    "Thôi, giờ đứa nào còn sợ thì đừng vào nữa. Đi nghỉ trước rồi mai tắm sau".

    Bình nói rồi cầm quần áo tiến thẳng tới phòng tắm. Một lúc sau, anh vẫn bình thản quay ra nên cũng khiến mọi người an tâm đôi chút. Bảo, Đạt và Hương cũng từ đó mà nhẹ nhõm vào tắm rửa, nhưng bản thân mỗi người vẫn rúm ró còn nhiều nghi ngại.

    Tắm táp xong cũng đã qua nửa đêm, đèn phòng khách vẫn bật sáng. Hai phòng ngủ của tầng một đã được sắp xếp gọn gàng, chỉn chu. Bình nhắc mọi người đi ngủ. Lúc đó, Bảo mới ra hiệu cho Mai, ý rằng ra ngoài hiên có chuyện muốn nói.
     
    Bài viết mới
    Loading...
  2. miulanle1012

    miulanle1012 Mới Tham Gia Banned Thành Viên

    - phân phối các mặt hàng tủ nấu cơm công nghiệp, bếp trường học.


    Tủ sấy bát công nghiệp, tủ sấy công nghiệp, tủ sấy bát đĩa công nghiệp


    – sản xuất Inox theo mọi mẫu mã – giá rẻ!
     
Chủ đề liên quan
  1. tuyền tôm
    Trả lời:
    2
    Lượt xem:
    51
  2. tanloc
    Trả lời:
    0
    Lượt xem:
    39
  3. tanloc
    Trả lời:
    0
    Lượt xem:
    32
  4. Tudoiproit
    Trả lời:
    2
    Lượt xem:
    49
  5. tuyền tôm
    Trả lời:
    0
    Lượt xem:
    36
Loading...

Chia Sẻ Cho Bạn Bè

Loading...